Ta phải tự ru ta...

Thứ hai - 13/08/2012 06:34
Cũng có đôi khi tâm hồn con người mong manh là thế. Gió lay chút thôi cũng đủ làm rung động rồi. Những lúc ấy ta thả hồn theo gió, cho trôi về miền kí ức xa xăm.
"Khi sen hồng mới nở, nụ đời ôi thơm quá..."
"Khi sen hồng mới nở, nụ đời ôi thơm quá..."

Ngồi lặng im trong bóng đêm, nắm trên tay một tách cafe đã để nguội xoay xoay và lắng nghe những lời ca ấy. Muốn hát vài lời tự ru mình mà chẳng được, tất cả nỗ lực chỉ là vô ích khi tâm hồn như đá núi sứt sẹo, chai mòn.

Cũng có đôi khi tâm hồn con người mong manh là thế. Gió lay chút thôi cũng đủ làm rung động rồi. Những lúc ấy ta thả hồn theo gió, cho trôi về miền kí ức xa xăm.

Nơi ấy, ta tìm thấy gì nhỉ? Có chiếc thuyền con con buộc tạm bên bờ sông. Dòng sông gờn gợn sóng cuốn theo những cánh cỏ bay lả.

Oải hương. Cái màu tím ngắt của hoa, mong manh, nhẹ nhàng, tím ngắt luôn cả nỗi lòng người đứng ngắm. Nơi đó, đẹp nhất trong những buổi chiều, mặt trời rực rỡ khuất sau bóng mây, hắt lại những tia nắng nghiêng nghiêng. Chẳng hiểu sao nhìn bầu trời lúc ấy , trẻ con chúng tôi tưởng tưởng ra đủ thứ hình thù. Thử khép hờ ngón tay rồi đưa về phía ánh sáng, nheo nheo cái mắt lại nhìn xem. Sau này, chúng tôi ranh ma hơn chút, lấy giấy kính màu, nhìn qua đấy, trời không những có màu khác mà cũng đỡ đau mắt hơn.

Đứng đó mà thả diều thì vui lắm. Tiếng sáo diều du dương. Bản nhạc do thiên nhiên tự tấu, chẳng ai bắt chước được. Hôm nào đang bực bội chuyện gì nghe tiếng gì cũng thấy chướng tai thì không thấy hay đâu. Nhưng hôm nao ngày đẹp trời, nhàn rỗi, ngồi vắt vẻo chỗ nào đấy, lắng tai nghe quả thấy khác.

Cái mùi khói ngày ấy cũng thấy nó thơm cơ. Mà khói từ đâu mà ra ngoài mấy đứa trẻ con đi gom rạ nhà người ta mà đốt. Thôi thì rạ bỏ đi ý mà, chẳng ai chấp đám trẻ làm gì. Mặt đứa nào đứa ấy lem nhem, miệng cười toét. Một thời tôi cũng tham gia đám ấy, xong sau lớn hơn chúng nó không cho chơi cùng nữa.

Lâu lắm rồi, tôi không được hưởng thụ một mùa Hè ở nhà. Đi về chẳng ở được bao lâu, dẫu có ở thì chắc tôi cũng chẳng tìm được những cảm giác ngày ấy. Một phần vì lớn rồi, một phần vì bọn trẻ ngày ấy giờ cũng... lớn hết rồi. Con trẻ bây giờ chúng đâu có như trẻ ngày xưa.

Lắm lúc thẫn thờ đi vu vơ ra ga tàu muốn kiếm tấm vé về nhà, rồi lại ngại đường đi. Ngẩn ngơ, đi qua đi lại, chợt nhớ đến "cho tôi một vé đi tuổi thơ". Ở cái thế giới hiện thực này, người ta đâu có bán thứ ấy, nếu mình vào hỏi người bán vé sẽ trả lời sao nhỉ?

Đêm nay trăng sáng quá, nhìn ánh trăng sao ta thấy có màu lành lạnh. Bất giác cười, lại nhớ ngày xưa. Cái đầu chưa được khai phá, nhất quyết đòi bố kiếm cho cây gậy sào để chọc trăng xuống chơi. Sao ngày đó bố cũng chiều mình thật.

Trăng thì chỉ có một, sao thì lại rất nhiều. Thế mà nhân gian biết bao người si mê trăng, chọn trăng làm bạn, để một bầy sao còn lại, chẳng biết chúng có cô đơn không. Trăng với sao, nhìn một ngôi sao lấp lánh, ta thấy nó như đang vui cười, đã bao giờ ta nhìn thấy trăng nhấp nháy đâu. Trăng, ờ, vốn dĩ ở nơi rực rỡ đèn hoa này ta cũng chỉ thấy được trăng, khó lòng mà thấy được một ngôi sao.

Ta tự ru ta được rồi đấy.
Đuổi bắt một giấc mơ...
Cười lên nào ta ơi!

(St)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

NGHE & XEM
Phiên bản cũ (lưu trữ)
Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến HoangPhu.Vn qua:

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập27
  • Hôm nay4,916
  • Tháng hiện tại163,337
  • Tổng lượt truy cập2,941,467
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây